Cảnh tượng này, đừng nói là Cố Thiếu An, ngay cả Dương Diễm và Chu Chỉ Nhược cũng phải khẽ nhíu mày.
Đánh xong, Ân Ly dường như vẫn chưa hả giận, nương theo hướng nhìn của Trương Vô Kỵ ban nãy mà hung hăng trừng mắt về phía bàn của Cố Thiếu An.
Khi nhìn thấy dung mạo thanh lệ tuyệt trần cùng làn da trắng mịn như trứng gà bóc của Chu Chỉ Nhược và Dương Diễm, lại so sánh với khuôn mặt thối rữa đầy mụn độc gớm ghiếc do luyện độc công của mình, một cỗ ghen tị cùng sự tự ti lập tức nhấn chìm Ân Ly.
Ánh mắt nàng ta tựa như lưỡi dao tẩm độc, lướt qua hai khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết kia rồi lạnh lùng hừ một tiếng: "Hồ ly tinh."




